Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.
Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.