Ta đã ngừng tìm kiếm, mất thì giờ vô ích. Tôi sẽ không làm ồn đâu. Sequoia bắt đầu lắc lư thân hình vĩ đại của mình, cất lên tiếng nói nặng nề:
Sự may mắn luôn cần được sẻ chia. Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi mà nhà cậu biến mất một cách bí ẩn. Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ.
Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời. Có rất nhiều Cây Bốn Lá thần kỳ, có cả phần cho ngươi, thế nhưng ngươi đã bỏ cuộc: ngươi đã đánh mất niềm tin vào điều tốt, vào chính bản thân mình. Bà chắc chắn sẽ giúp được ta.
Đó là lý do tại sao chẳng có loại cây bốn lá nào mọc ở đây cả. Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ có thể ở với chúng ta lâu dài. Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ sáng của Sid.
Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó. Điều này cũng không có gì là lạ. "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu.
Sid im lặng hồi lâu và chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Merlin. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn. tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.
Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Còn sống - còn hy vọng. - Ngươi không cần sự cho phép của ta.
Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cây và tuyệt vọng, ông vẩn nở được một nụ cười hồn nhiên. Cuối cùng chỉ còn lại hai hiệp sĩ mà thôi. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể.
Chàng tiếp tục công việc tạo dòng nước cho đến tận chiều tối. Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là.
Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công. - Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. Chân thành chúc các bạn sẽ tìm được may mắn trong cuộc sống của mình.