Bạn không thích sự không nhất quán này. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Nhưng nước mắt không nghe tôi. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước. Tình yêu bao giờ cũng mới. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp.
Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ.
Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Lần sau không thế nữa nhé.