vận may cảu họ xem ra cứ tiếp nối nhau và giúp họ sống một cuộc đời hạnh phúc và thành công. Tôi cũng muốn nghiên cứu xem người may mắn và người không may trông chờ điều tiêu cực ra sao. hết sức để nhấn nút vào đúng lúc đèn bật sáng.
Và may mắn cũng không thể mua từ bất kỳ ai. Đến tuổi thanh niên, anh gia nhập hội những kẻ quá khổ. tôi thật sự hài lòng vì những thay đổi.
Ban đầu, tôi hầu như không tìm thấy sự khác biệt giữa hai nhóm. Đi đâu tôi cũng tìm được việc làm. tại sao không thể tốt hơn được?.
Người may mắn có khả năng chuyển vận rủi thành vận may. tôi thật sự hạnh phúc với mối tình này – mười trên mười”. Xây dựng và duy trì một “mạng lưới may mắn” vững chắc.
Bạn có muốn đến nhà tôi và chúng ta cùng xem một cuốn phim không?’ thay vì ngồi than thân trách phận rằng mình chẳng thể đi khiêu vũ hay đạp xe được, thì tôi tận hưởng bất kể việc gì mình cần phải làm. Năm 17 tuổi ông tới Mỹ với thân phận của dân di cư không đồng xu dính túi nhưng lại khó kiếm việc làm. Các nghiên cứu phần lan chia hơn 2000 người đàn ông thành ba nhóm – nhóm “tiêu cực” cho rằng tương lại mình u tối; nhóm “tích cực” có niềm mong chờ cao vào tương lai; và nhóm “trung hòa” không kỳ von gj quá cũng không nản lòng với tương lai.
Tóm lại, tôi giới thiệu tóm tắt các thông tin mà bạn đã gặp trong những chương trước của quyển sách. một số họ thành công và một số họ không thành công. Trong khi câu hỏi mở đòi hỏi phải trả lời dài hơn, mô tả kỹ hơn và thường được sử dụng như một bàn nhún để giao tiếp giữa người với người.
Như Mina làm dịu tác động của vận xấu trong đời mình bằng cách so sánh bản thân với những người bị đọa đày khủng khiếp trong suốt thế chiến thứ 2. cuối mỗi chương, tôi đưa ra những bài luyện đề nghị hầu giúp bạn thúc đẩy may mắn đến nhiều hơn với cuộc đời mình. Mà thay vào đó, niềm mong chờ tích cực động viên họ kiểm soát được cuộc đời mình.
Người không may mắn thường đạt điểm thấp nhất (xem biểu đồ sau đây) Shelly không phải là người không may duy nhất cố thay đổi vận rủi của mình, nhưng thất bại. tôi cố học hỏi từ những sai lầm mà tôi đã phạm phải trong quá khứ.
Kết thúc khóa học ở trường may mắn, tôi yêu cầu Patricia nhớ lại mức độ may mắn của cô trước cuộc nghiên cứu, và đánh giá mức độ thay đổi. vận mạng của tôi nó đen thế đấy”. Fleming lưu ý đến tác dụng của mẫu mốc, và việc này kích thích ông tập trung nghiên cứu để xác định cái chất giết được vi trùng kia.
Sau mấy tháng sống chung với nhau, John bị mất việc và Maryline phải trần thân ra cưu mang cả hai người bằng số tiền học bổng ít ỏi của mình. Nghiên cứu của tôi tiết lộ rằng tất cả những thắc mắc trên được tóm gọn chỉ trong một từ: tính cách. họ thường bày tỏ sự tin cậy vào trực giác của mình, và rất thành công.