(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?). Nhưng "con ngựa bất kham" đó đã làm cho ông bầu phải bao phen bứt đầu bứt óc. "Vả lại, còn mất cái lợi này nữa.
Có lẽ nó sẽ khá hơn". Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão. Lúc đó xin bạn nhớ tới cuốn này, hoặc nếu có thì giờ thì mở nó ra coi, đọc lại những đoạn đã đánh dấu.
và tôi gõ cửa, tươi tỉnh như đóa hoa. Nhưng nếu ông ta hy vọng dùng cách đó để được một kết quả hay một cái lợi gì, thì quả ông rất ngu dốt về khoa tâm lý. và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo.
Sáng hôm sau, ông Schwab trở lại. "Sau này, khi con trai ông ta sinh; ông lấy tên Detmer của tôi đặt tên đệm cho con ông và ông còn là bạn thân và khách hàng của chúng tôi cho tới khi ông từ trần hai mươi hai năm sau". Tại những cao lâu đó, khách ăn được đãi như người lương thiện, biết trọng danh dự.
Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc. Hai ngàn năm trước Thiên Chúa giáng sinh, một ông vua Ai Cập nói nhỏ với con ông như vầy: "Phải khôn khéo biết ngoại giao, con như vậy đạt được mục đích dễ dàng hơn". Ông Young chỉ bảo, đề nghị, tuyệt nhiên không truyền lệnh.
Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình. Bà kêu đứa nhỏ ngỗ nghịch nhất, tặng cho nó chức "thám tử" và giao cho trách nhiệm đuổi tất cả những đứa vô chơi trên bãi cỏ, bất kỳ là đứa nào. Tôi ngỏ ý muốn được tái ngộ ông và thiệt tình tôi bây giờ rất muốn được gặp ông lần nữa.
Phần đông chúng ta đầy thành kiến và thiên vị. Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con vì con chỉ quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thoi, cha đã mắng con vì giày con không đánh bóng, cha đã la khi con liệng đồ chơi của con xuống đất. Bà ấy biết rằng hồi trước tôi có việc phải ở bên châu u năm năm.
Chẳng những máy không hư hỏng chút chi hết mà lại còn tốt lắm. Họ nhất định muốn người khác phải chú ý tới họ. ít ngày sau, trong một bữa cơm chiều, tôi hết sức ngạc nhiên nghe Ngài đưa đề nghị của tôi ra, nhưng bày tỏ hoàn toàn như do sáng kiến của Ngài mà ra vậy!".
Tuần trước thầy đã giao hẹn rồi, hễ bắt gặp lần nữa thì thầy phạt". Nghe ông ta tuôn ra trong ba giờ đồng hồ rồi về. Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi.
Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare. Quá khứ đầy những thí dụ chứng minh năng lực thần diệu của lời khen. Tôi thích hàng chữ đó lắm vì tôi thấy nó cho ta vái vẻ quan trọng và bề bộn công việc.