Thượng đế cũng vậy nữa. Sáng thứ hai, tôi có thể lại hãng như thường lệ. Tôi thường khóc vô cớ.
Hồi xưa, tôi đã bán sách cho các trường tỉnh và trường làng để kiếm ăn. Vậy tôi xin giới thiệu một cuốn sách tuyệt diệu, nhan đề Tôi muốn mắt sáng lại mà tác giã là bà Morghild Dahl, một thiếu phụ bị loà trong năm mươi năm. "Bấy giờ tôi sống một đời hết sức hoạt động: tôi học phong cầm tại Đại học đường, tôi đảm nhận lớp dạy buổi tối trong trường kia, tôi mở những buổi diễn thuyết về âm nhạc cổ điển.
Chúng ôi mời bệnh nhân đến đây để họ có dịp bày tỏ những buồn phiền của họ, cho đến khi họ thấy tâm thần nhẹ đi thì thôi. Thiệt vô lý! Viết văn đâu mà dễ dàng như vậy? Phải có tài truyền tư tưởng và cảm xúc của mình cho độc giả và muốn thế, không cần có nhiều dụng ngữ, mà phải có tư tưởng, kinh nghiệm, quyết tín và nhiệt huyết. Không những vậy, bà lại còn đem việc về nhà làm thêm đến tận nửa đêm.
Thì ra đã quên tắt máy thâu thanh ở bếp. Mỗi lời ông thốt, được người ta chép liền vào sổ tay, gần như lời thiên khải vậy. Bà tiếp: "Những người nào có ngân sách gia đình là những người thanh nhàn".
Năm 1931, trong một vụ cãi, ông kiếm một triệu Mỹ kim trả hết một lần - có lẽ cổ kim chưa có một vị luật sư nào thù lao nhiều đến thế. Trước khi quyết định lựa một nghề, bạn nên bỏ ra nhiều tuần, nhiều tháng để tìm hết các tư liệu cần biết về nghề ấy. Bác sĩ Kleitman cũng nói rằng những người lo vì mất ngủ, thường lại ngủ nhiều hơn là họ tưởng.
Nhận một nút đi rồi nghe, trong mỗi đoạn đời, chiếc cửa sắt sập lại, ngăn hiện tại với quá khứ. Mười lăm giờ đó, chao ôi! Lâu bằng 15 triệu năm. Và sự ấy vô cùng quan trọng đối với tôi.
Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?". Mục đích của cuốn sách nầy không phải là nhắc bạn những điều bạn dư biết, mà là giúp bạn thực hành và mỗi lần bạn có quên, thì đã vào chân bạn để nhắc cho nhớ, thế thôi! Ông lấy ngón tay vạch mí mắt họ mà không hề tỉnh dậy.
Phương thuốc ấy dường như giản dị quá, nhưng nó trị được tận căn chứng bệnh. Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa. Giê Su nói: "Ta mang tới cho các con một đời sống, một đời sống phong phú hơn".
Ba chục năm qua, anh Sam Vauclain thành Hội trưởng công ty đóng đầu máy xe lửa Baldwin. Tôi ở trong đội tình báo 999 và chúng tôi mới "vùi thân" ở miền Normadie [14]. Đứng vậy và về nhà đi".
Đừng điên quá cái độ ấy tức là khôn vậy" Ông Thomas Edison hiểu điều đó, nên khi chết, ông để lại 2. Ông ta ngoi ngóp bơi vào bờ và khi vào bàn giấy tôi, ông ta còn ướt như chuột, lem luốc những bùn.