Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc. Có lẽ vì giận dữ mà tôi đã xét anh vội vàng quá, nghiêm khắc quá. ? Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ.
Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone. Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long island kể rằng: Đại tá chép cuộc gặp gỡ đó trong nhật ký của ông: "Bryan thất ý lắm, khi ông hay tin rằng tôi được Tổng thống giao phó cho sứ mệnh mà ông ao ước".
Nhưng nếu hư hỏng thì mặc ông!". Sau cùng, ông nói về đời tư của ông, và kể lể cả tâm sự về nỗi buồn bực trong gia đình ông nữa. Thế mà đáng lẽ gây với ông ấy, tôi lại cám ơn ông! Tôi hứa với ông xóa nó đi vì "một người ngăn nắp như ông, tính toán mỗi một cuốn sổ tất là ít lẫn lộn hơn các viên kế toán của tôi phải tính toán sổ của cả ngàn khách hàng".
Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta. Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Không để mất một phút, ông lại ngay đường Wall Street thu hết thảy những tài liệu về người sáng lập và ông chủ hãng hiện tại.
Đó, cái mãnh lực phi thường của lời khen là như vậy, khi nó tự đáy lòng phát ra. Một ông bạn của tôi, đã bốn chục cái xuân xanh, gần đây mới đính hôn cùng một cô, và vị hôn thê của ông khuyên ông học khiêu vũ - kể cũng hơi trễ! Sau ông kể lể tâm sự với tôi: "Trời biết cho rằng tôi nhảy dở hết chỗ nói. Cho nên không đợi chú ta gọi tôi lại, tôi vội vàng xin lỗi trước.
Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho nên ở gần họ, tôi học họ được". - Đừng! Đừng! Không bao giờ tôi bắt buộc ông như vậy. Đời sống trong những quán trọ nhà quê đó không vui thú, cũng không đủ tiện nghi; nhưng sống như vậy, ông còn thích hơn là về nhà để thấy bà Lincoln với những cơn tam bành, lục tặc của bà ấy.
Ông trưởng tòa vui lòng lắm, dắt họa sĩ đi coi bầy chó ông nuôi và những giải thưởng chúng đã chiếm được, nói chuyện rất lâu về dòng giống các con chó đó và sau cùng hỏi: Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi. Ông kiếm cách dò biết thị hiếu của ông giám đốc khách sạn.
Khi ông Amsel trở lại thăm nhà doanh nghiệp, ông vội nói ngay: Nó cãi: "Không phải tôi đâu. Shakespeare (một thi hào nước Anh) nói: "Không có chi tốt mà cũng chẳng có chi xấu; xấu tốt đều do tưởng tượng mà ra cả".
Tối, nó ngủ trên một gác thượng ghê tởm, sát mái nhà, cùng với bọn du côn cặn bã của thành Luân Đôn. Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa. Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng xóm của ta lầm thì ta hãy nhớ tới lão sư Socrate và khiêm tốn tìm một câu vấn - một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có".
Đàn bà trong ngày sinh nhật và những ngày kỷ niệm vui tươi của họ lắm. bình tĩnh lại lần lần và khi tôi ngưng, ông bảo tôi: "Được. Rồi chị coi, chắc chắn chị sẽ vừa ý tôi lắm".