Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Để sống cho xong đời. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Theo một cách của riêng em.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.
Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Cái vực của sự hỗn độn. Đã bảo chả thích viết đâu.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Cái bút này vỏ kín như bưng. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.
Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.