- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Cô gái bảo: Vô duyên. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào.
Rồi lại đây ngủ bên em. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.
Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra.