Và cô bạn ấy phá lên cười. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó.
Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Tôi vẫn không nói lời nào… Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Đời bao nhiêu cảnh để đời.
Một giọt rơi xuống sách. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.
Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.