Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.
Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.
Cần quái gì sự thật và lí do. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác.
Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Tôi làm độc giả cho tôi.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.
Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Thích làm cả cái mình không thích.
Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.