Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. Tôi làm hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào làm được lâu cả. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó.
Nắm được bí mật tạo ra sự may mắn, tôi sẽ tiếp tục chinh phục những thử thách khác và tạo nên may mắn cho mình và cho mọi người. - Đúng vậy, anh bạn thơ ấu của tôi. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa.
- Ta biết sức mạnh của Cây Bốn Lá thần kỳ, và đối với riêng ta - một Hoàng tử của lòng đất - thì ta cũng đã có quá đủ sự may mắn rồi. Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ. Hay thậm chí còn tệ hơn.
Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là. Một không khí im lặng bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai lời nào. Trước khi Nott kịp trả lời, anh nhận thấy áo quần Sid rách bươm, bám đầy đất và đôi giày thì lấm lem bùn đất.
- Thương lượng ư? Ta chẳng muốn có bất cứ sự lương thượng nào với một phù thủy độc ác cả, đặc biệt là ngươi. Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? Người có thể nào dành chút thời gian để nói chuyện với con không?
Ông xúc động nhìn hiệp sĩ áo trắng một hồi lâu. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay. Câu chuyện giản dị này có thể được áp dụng rất rộng rãi cho tất cả mọi người và có khả năng khích lệ một cách độc đáo.
Chàng nhanh nhẹn bật dậy, bàn tay đặt lên chuôi kiếm sẵn sàng rút ra, mắt mở to nhìn xuyên qua bóng đêm. "Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Morgana rất hiểm độc.
Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi. Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình: Chẳng có gì ngạc nhiên khi Nott quyết định như vậy vì đó là một đặc điểm của những người tự cho là mình thiếu may mắn.
- Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen? - thần Gnome hỏi - Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp ta suốt cả ngày nay. Điều đầu tiên chàng làm là chạy ngay đến để báo với Merlin rằng mình đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ. Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị.
Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất. Sau đó chàng quay lại và làm lại lần nữa, cách đường kiếm khi nãy khoảng nửa gang tay. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: