Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.
Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Ông anh chuyển sang bể nóng.
Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Bình thản và mệt mỏi. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Và rồi họ thả xe tôi ra.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Mà phần lớn vì bạn mất tự do.
Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.