Sở dĩ tôi đã mạn phép gởi đơn vì tôi nghe có người mách rằng hãng ông lớn nhất trong phạm vi xuất cảng. Tôi bây giờ còn vẳng nghe giọng người ca trong khi làm việc: chỉ là những thói xấu, không kém không hơn".
và vui sống này chính để chỉ cho ta cái cách diệt những kẻ thù vô hình ấy. Sau, tôi tìm đến ông và yêu cầu ông thuật đời tư cho tôi nghe. Tôi tin chắc rằng sự bình tĩnh trong tâm hồn và nỗi vui trong lòng không do khu đất ta ở, của cải của ta có, địa vị ta giữ mà chỉ do thái độ tinh thần của ta thôi.
Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được". Cha ở đâu thì con ở đó". Nhưng mỗi lần nói trước đám đông, tôi can đảm được thêm một chút.
Cho nên nếu bạn và tôi, ta có ưu phiền thì cứ nhớ tới phương thuốc cũ kỹ nhưng rất công hiệu ấy, là bày ra việc làm. Vậy phải để hết thời gian thu thập đủ tài liệu đã. Đóng chặt tương lai cũng như đóng chặt dĩ vãng lại.
Ông bạn công sự với tôi đã có dịp nhận thấy rằng khi một người đàn bà có thể thổ lộ tâm tình, người ấy thấy nhẹ nhàng biết bạo. Thời ấy óc tôi đầy những lo lắng. Vậy ông ta có may mắn thì sống dược khoảng 14 năm nữa thôi.
Nếu phải làm lại cuộc đời, ngài có muốn làm nghề kiến trúc sư nữa không? Họ kiêu hảnh là "tu mi nam tử", họ có thể chiến đấu một mình được. Tôi 18 tuổi và muốn học nghề kiến trúc.
Evans gần tự huỷ đời ông cho tới khi ông học được rằng: "Đời sống ở trong hiện tại, ở trong ngày đang sống, trong giờ đang sống". Vậy tôi xin giới thiệu một cuốn sách tuyệt diệu, nhan đề Tôi muốn mắt sáng lại mà tác giã là bà Morghild Dahl, một thiếu phụ bị loà trong năm mươi năm. Sau cùng tôi "tốp đợi".
Khi giải ngũ, ở Hải Quân về, tôi được rõ cảm tình của họ. Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm. Vậy tôi thử vẽ cho bạn thấy một người đã thực hành phương pháp đó ra sao.
Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Nếu không có vớ thì con mèo cũng được. Hiện nay nhiều người đóng trò khác lại rán bắt chước chị.
Chẳng bao lâu biết tường tận từng nơi từng chỗ, trong khu phố thường chơi đùa với các bạn, biết tường tận đến nỗi chơi trò gì có chạy đua là đều thắng. Thế mà, tối đó, tôi lại thấy chú gấu Bắc Mỹ để cho một con vật khác đứng gần nó và không những thế, lại cho con vật này ăn cùng nữa: con chồn. Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm.