Sẽtop1

Lâu ngày gặp lại em họ giờ đã trưởng thành và… ~shen nana

  • #1
  • #2
  • #3
  • Sáng hôm sau, tôi nóng nảy mong tới giờ các khách hàng mở cửa. Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người. Không còn phải suy nghĩ gì cả.

    Chiếc xe cứ thế chạy thẳng lên lề cỏ và đâm vào một gốc cây. Hết thảy chúng ta vốn ghét những lời chỉ trích và khoái những lời tán tụng, không xét xem sự khen chê có đúng không. Một hôm người chủ tiệm tạp hóa kia lại mách tôi rằng đứa con trai bảy tuổi của tôi ăn cắp hai cây viết chì.

    Bạn có giữ được như vậy chăng? Nếu bạn là một người bình thường, vô bệnh, bạn có thẻ trả lời. Xét kỹ thì mình không kinh nghiệm, chưa đóng trò lần nào, vậy chắc chỉ có nhan sắc của mình là giúp mình được thôi". Nếu tôn giáo mà vô lý thì đời sẽ vô nghĩa, sẽ chỉ là một trò hề bi thảm thôi.

    Tôi phải thu những đồ dùng của họ để gởi về cho thân nhân họ, vì người ta trọng những kỷ niệm đó lắm. Thế rồi ông Edward S. Ngày hôm nay tôi sẽ rán bồi bổ tinh thần.

    Đọc tới đây, chắc có bạn cười khẩy cho rằng chỉ có một câu phương ngôn con nít cũng biết, việc gì phải làm lớn chuyện như thế. Anh ta làm trong một xưởng đóng thùng, công việc vất vả và ít khi kiếm được trên 40 Mỹ kim mỗi tuần. Suốt đời tôi chỉ tìm cách làm vui lòng mọi người".

    Ông bạn tốt của tôi, ông Leon Skimkin, Tổng giám đốc nhà xuất bản cuốn sách này, cho tôi hay rằng nhiều người đui mù một cách lạ lùng về vấn đề tiền nong. Tôi nổi điên, chống cự lại, sinh ra mất ngủ, khiến đời tôi thành cảnh địa ngục. Bà lại phàn nàn rằng lũ con gái không bao giờ qua cáp gì cho bà hết - mà chính bà cứ ôm khư khư túi tiền của mình "để dưỡng già".

    Nhưng bác sĩ Pratt biết rằng nếu khuyên họ 'trở về và đừng nghĩ đến bệnh nữa" hẳn sẽ chẳng làm cho họ khỏi đau đớn được. Tôi không nghĩ tới tôi nữa mà chuyên chú vào người khác. "Người ta chỉ bày tỏ được một cách hoàn toàn những điều cảm thấu thâm tâm".

    Đức Chúa Giê Su, trong một buổi chiều, chữa khỏi mười người hũi (cùi), nhưng Chúa được bao nhiêu người chịu khó cám ơn? Chỉ có một mạng. Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi. Elise Mac Cormick trong bài đăng ở nguyệt san Reader's Digest viết: "Nếu ta chịu nhận một tình thế không tránh được thì năng lực của ta được thong thả và giúp ta tạo được một đời sống phong phú hơn".

    bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình. Lúc mọi người bắt tay vào việc, ông đã làm gần xong nửa công việc hôm đó. Ông thú thiệt công việc bán kính ấy không dễ dàng đâu.

    Năm 1934, ông sống bảy tháng trong một văn phòng đào dưới tuyết, gần Nam cực. Bác sĩ Thomas Hyslop, cai quản một nhà thương điên, đã chú trọng vào điểm ấy trong bài diễn văntrước Anh quốc Y học hội. Trong thư nói: "Bà mất, cô và cháu thấy nhà vắng hẳn đi, nhất là cô.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap