Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Cũng như với cuộc đời này. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. - Ông còn lo xa hơn tôi. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.
Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.
Đã bảo chả thích viết đâu. Dù biết là tạm thời thôi. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Rồi đau và chấp nhận đau. Sao lại xé sách hở con. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.
Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.
Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.
Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Tôi thôi xúc động rồi.