Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.
Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Bỗng chị bị tuột mất dép. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.
Chẳng có cái gì đập. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Đừng thuyết giáo vô ích. Thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.