Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.
Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Tôi muốn gặp ông cụ. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.
Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Hoặc tôi chuyển lớp. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Sáng được bác cho ngủ bù. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc.