Chính trị là một cuộc chiến. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Để người ta phải nể. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Tình yêu bao giờ cũng mới. Trước đây, bạn từng rất khỏe.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.
Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.