Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Nguyên nhân thì rất khó xác định. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Như một người đồng sở hữu biết điều.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Càng xa em ta càng thấy yêu em. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.
Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.