Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Ông lão giật thót mình: Ấm! Nháy: Chiều đi đá bóng.
Hai bên dè chừng nhau. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Rồi lao đầu vào sáng tác. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.