Yến Anh quả là một cao thủ trong trường hợp này. " Tề Cảnh Công nói: !'Như vậy rất tốt" bèn truyền lệnh xuống. Vậy thì có thể dùng một trong ba cách nói vô thưởng vô phạt sau đây: “ Phải tùy hoàn cảnh cụ thể mà quyết định".
Phụ mữ thì không phải nói, thượng đế cho phụ nữ một gương mặt phụ nữ tạo ra một gương mặt nữa. Đối phương cảm giác tốt thì coi anh là tốt mà bản thân đối phương không nhất thiết là chuyên gia. Học sinh không thuyết phục được thầy và lại thấy hình như thầy có vẻ giận.
Nếu như giữ thái độ cá đã câu được không cần cho ăn thì có khả năng dẫn đến bạn bè ly tán. Ngày hôm sau, đầu bếp lại dâng món ăn cá. Cô trẻ tuổi xinh đẹp như thế người ta muốn thân cận, không thể mắng tất cả đều là đồ hết sắc.
Ông chồng vì sao lại nổi trận lôi đình như thế. Có thể vì họ quá khẩn trương, có áp lực hoặc có thể vì họ chưa biết cách tiếp xúc với quần chúng. Mỗi khi hội họp mọi người đều vỗ tay mời ông lên hát.
Trong Kinh kịch, diễn viên vẽ mặt bằng những màu . Rất nhiều người mềm nắn rắn buông thì đối với họ phải có cả mềm lẫn rắn. Làm người muốn cho công đức viên mãn có một nguồn nhân duyên tốt đẹp không thể không nhờ vào thuật hóa giải dù nó có thể chỉ là bã đậu, chỉ là nói để nói, không đạt mục đích gì.
Nixon và tùy tùng đành chờ. Thượng cấp hai tay ngoặc ra sau lưng cũng là một biểu hiện của tính tự cao. Muốn bán khôn không thể một xu không bỏ ra mà phải đem vốn liếng mua nhân tâm.
Gia Cát Lượng nhằm đúng vào điểm đó. Lâm sai sửa sai là một biện pháp tốt. Nhưng mở lối thoát như thế nào, hóa giải như thế nào thì không phải ai cũng biết rõ.
Anh nhờ chủ tiệm viết chữ trên một chiếc quạt, trả tiền xong, Hoàng Lan Giai cầm quạt trở về Phúc Kiến. biết ơn anh thì cũng là vô duyên lắm rồi. Cho nên mượn lời người thứ ba không có mặt tại hiện trường nói ra dù không thành công thì cũng bảo vệ được thân mình rồi tính kế khác.
Thủ thuật giả vờ không nghe thấy nhắc nhở học sinh không làm ồn đã cứu vãn được tình thế khó chịu do học sinh lỡ lời gây ra. Điều quan trọng nhất là đe doạ có mức độ hợp thời, nếu quá tay thì đại quan nhân quá thẹn thành giận vung tay không lại, như thế há không phải là phản bội mục đích cầu xin quan tước hay sao? Thế còn gì khổ bằng? Không phải lúc không còn cách nào khoe thì chớ sử dụng đe dọa một cách bừa bãi. Cuối cùng cần nói rõ: Khi tự trào phải siêu thoát nhưng không nên gai góc mà cũng không nên tự làm nhục.
Trước mặt bất kỳ nam giới nào, nữ giới không được tỏ ra quá nôn nóng. Trên một chuyến xe, một phụ nữ bán kem, đầu tiên nói hai hào rưỡi một que, sau lại nói 5 hào một que. Nhưng các vệ binh này chỉ canh gác ban ngày, đối thì rút về.