Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp.
Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Thất vọng, tụt giá rồi. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.
Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.
Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Nhưng lại thấy buồn nôn. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Như một người đồng sở hữu biết điều. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.