Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Lải nhải cũng là chơi.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có.
Chúng tôi làm theo luật. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí.
Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Để chờ một sự thật tươi đẹp. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Có lí do cũng không khóc.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Chắc hôm nay có việc gì. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.