Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Biết chỉ để biết mà thôi. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Mà đời người thì có mấy đâu.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Dòng họ nhà mình phải rạng danh…
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.