Tôi yêu và thương bác tôi. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Rồi thể hình tính sau.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.
Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Cũng không được đọc truyện nữa. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.
Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.
Hiếm người thấy đỏ mặt. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Hiện sinh hết thì còn gì là người. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.