Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Sáng nay chép bài một tí. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.
Là oang oang toàn thứ mình không biết. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.
Trong tay tôi không có luật… 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Gió se sẽ mang vị mặn. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Đời sống cần những đột biến. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng.
Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục.
Rất rối rắm và hoang mang. Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Nó cũng như tình yêu thương. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.