Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Đây là một thử thách nữa. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.
Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Một cái gì đó kinh điển.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào.