Này, mày bê cái kia cho chú. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Khóc cho vài năm tích tụ. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.
Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Tôi chưa làm thế bao giờ. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Chứ không thở dài như những người thân…
Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Chẳng cần gì nữa cả. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.
Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.
Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.