Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Bác hỏi: Sao con không đi học.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Không không cần gì cần ai nữa. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.
Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.
Còn phải dậy đi học sớm. Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Chỉ còn dòng máu là hoang dã.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.