Đưa ra những lời nói phản diện khoa trương đến mức trào lộng. Trong quán ăn, một cô nương thích xoi mói gọi trứng rán. hợp này anh có thể dùng tỉ dụ, ám thị.
Đó là đâm một nhát vào chỗ đau nhất của Chu Du. Nói chung người nhận quà thấy thái độ của ta chân tình nên không cách gì cự tuyệt sẽ nhận tặng phẩm. Cũng có người do khẩn trương, chỉ dám ngồi nông trên ghế bành, luôn trong tư thế sẵn sàng đứng dậy hành động.
Phương pháp này được sử dụng cực kỳ xảo diệu. Nguyên tắc cây gậy và củ cà rốt là vừa án vừa uy, vừa đánh vừa xoa. Nhưng cũng không nên nói quá nhiều lời, tránh xung đột.
Mặc dù biết rõ đối phương đang tán tụng nhưng trong lòng cũng không phải không có chút vui thích, đó là nhược điểm của nhân tính. Hầu Ba dùng một biện pháp vừa giữ quan điểm của mình, vừa tránh được phiền phức. Không nên nói những lời lộ bí mật vi phạm kỷ luật bảo mật.
Thân hào khen ông biết bảo vệ lợi ích bá tính. Nghĩ xa là một loại ứng biến có ý nghĩa chiến lược nhất. Làm người lãnh đạo bao giờ cũng tỏ ra sáng suốt hơn người, nơi nào, lúc nào cũng hơn người.
Nghe xong, ông chủ hàng dược biết mình ngộ nhận mục đích việc kiểm tra lập tức hết giận, nhận mình hiểu lầm tưởng là kiểm tra hóa đơn buôn bán bèn tỏ ý hợp tác, sẵn sắc, đường nét khác nhau (liễm phổ) để hoặc khen hoặc chê. Tần Cối thất rằng con người này tham lam, có thể dùng được bèn cười bảo ông ta rằng: "Chăng phải ông là đồng hương của Lã Di Hạo hay sao?" và tỏ ra là tri âm cua Vương Thứ ông.
Khi nói con dao, cái bàn là những "đông tây" thì "đông tây!' mang nghĩa trung tính chỉ đồ vật. Trương Cư Chính giả vờ nói: "Tên thích khách này giả dạng thái giám rõ ràng là muốn đổ vạ cho Ngài. Vương Trác lại hỏi: "Sống đến 80 tuổi không?" Thầy bói nói: "Còn hơn nữa".
Nhưng Chucchill đại hình như cao hứng. Hóa giải không có kỹ thuật vạn năng mà tùy trường hợp. Bức họa này do con thứ của Thẩm Quân Nho là Thúc Dương vẽ tặng cha khi Quốc Dân Đảng tiến hành : cao trào chống Cộng lần thứ ba.
Con người ai cũng có quả tim, gặp gỡ lâu ngày tất sẽ sinh cảm Mấy hôm sau, không chờ đối phương đến anh gọi điện thoại hay thân hành đến nhà đối phương. " Cả nhà bà Lô nghe xong đều cảm động cầm tay ông nói rằng: “ Không nên trách mẹ cháu, không nên trách mẹ cháu!".
Tôi không thể không xẵng giọng nói mấy câu khiến anh ta xấu hổ lui ra. Họ mời bí thư thị trấn đến giải quyết. Tưởng Giới Thạch rất thích bèn hỏi việc học hành của cô và tỏ ra rất quan tâm.