Kiếm được một cái chòi ở giữa vườn nhỏ rồi ở đó. Chúng ta nên nhớ rằng những người mà ngày mai chúng ta sẽ gặp, cũng có những nhược điểm như Tổng thống Wilson. Cậu thôi học từ hồi mười ba tuổi, phải làm công cho một công ty nọ.
Nhưng Carnegie nhớ ngay bài học con thỏ. Cuộc tấn công đó là một lỗi lầm đã làm đổ máu nhiều nhất trong đời cầm quân rất anh hùng và rực rỡ của Lee. Nhưng người bị mất việc dù sao cũng thất vọng lắm.
Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra. Vậy muốn dẫn dụ người khác, xin bạn theo quy tắc thứ bảy là: "Để cho họ tin rằng họ hành động hoàn toàn theo sáng kiến của họ". Bà già đó sống một mình trong một dinh cơ rộng như vậy, giữa đống khăn quàng, đồ cổ và kỷ niệm, nên khát khao chút tình âu yếm.
Như Shakespeare đã nói: "Người đời! Ôi! Người đời kiêu căng! Khoác được chút uy quyền, người đó liền diễn trước Hóa công những hài kịch lố lăng tới nỗi các vị thiên thần thấy phải sa lệ". Và khi bàn tới điều kiện mở tiệm, ông Fletcher đã phát ra những tư tưởng này: tôi được tới đây là nhờ thịnh tình của anh em.
Phải lớn tuổi mới biết xét đoán được. Bị lính công an săn bắt, nó trốn vào một trại ruộng mà tự xưng với người trong trại: "Dillinger là ta đây!". Nhưng vì con người ai cũng nuôi một lý tưởng trong thâm tâm, nên ưa núp sau cái nguyên do thiện mỹ.
Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp nhiều may mắn nhất mà thôi". Vả lại không phải chỉ một bức thư đó được cái may mắn bất ngờ đó đâu; cả chục bức thư khác cũng thành công vậy. Vụ làm ăn đó lớn lắm, vì giao kèo sẽ thi hành trong một năm.
Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm. Hiện nay cháu đã trở nên một trong những thư ký hoàn toàn nhất mà tôi được biết. Năm 1915, Rockefeller là người bị nhiều người oán nhất ở miền mỏ Colorado.
Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson: Tôi xin gởi một bản theo đây biếu ông. Tôi thấy bà chế ra được nhiều đồ thiệt tài tình và tôi tỏ lời khen.
Bạn cũng có "Những bảo vật mà bạn không dùng tới", hoặc không biết lợi dụng nó tới cực độ. Thưa ông Eastman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm phòng giấy ông. "Biết chăm chú nghe; và khuyến khích người khác nói tới họ".
Vì ý kiến chúng ta khác nhau, cho nên phải ráng tìm nguyên nhân chỗ bất đồng đó". (Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!). - Bạn sẽ thấy thực là thần diệu.