Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Hoặc: Môn này không phải học. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.
Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Bác cũng bị đau chân. Thôi nhé, cất ngay đi. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Để khám phá đến tận cùng.