- Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.
Và khi công việc không được như ý thì chính James là người phải chịu trách nhiệm sửa chữa những sai lầm ấy. Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson. James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông:
Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác. - Không đơn giản đâu.
Tuy thế, James vẫn tỏ ra hơi thiếu kiên nhẫn với việc chuẩn bị này. Ngay từ trước khi đi nhà trẻ, hai đứa bé đã rất hào hứng với những trò nghịch ngợm khiến những người thân trong gia đình và bạn bè phải bối rối để có thể nhận ra đâu là Jones, đâu là James. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn?
Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. - Thưa ông, tôi rất muốn bàn rõ hơn về dự án này nhằm đảm bảo rằng tôi đã hoàn toàn hiểu hết những điều ông mong muốn. Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ.
Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó.
James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Và những băn khoăn đó càng khiến anh thêm mệt mỏi.
Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! James nghe nói sếp của Jones là một người rất vui tính. Khi tổng kết, tớ thường trao đổi và chia sẻ suy nghĩ, cảm tưởng cũng như quan điểm của mình với các nhân viên về ba vấn đề đó.
- Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế? - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không?
Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".