Là một người có thể đọc diễn văn thao thao bất tuyệt dù có chuẩn bị trước hay không. Câu trả lời của tôi là: Xin nhường việc đó lại cho các nhà khoa học. Đang bồi hồi với những câu chuyện nhớ về quê hương không sao kể xiết, chợt nhìn thấy ánh đèn sáng rực rỡ từ tòa Nhà Trắng bên kia (bữa tiệc này chúng tôi đã tổ chức ở tòa nhà lịch sử Decatur), thì lúc đó đột nhiên câu chuyện lại hướng về… Nhà Trắng, rồi thì chuyện quốc gia, chuyện quốc tế… Và sau đó? Một cuộc bùng nổ đề tài.
Nếu cô ấy đáp lại lời bạn thì bạn sẽ có một cuộc nói chuyện thú vị. Việc cô gái gọi điện cho chàng trai thì quá bình thường. Chắc chắn Pacino không cố tình muốn gây cười, anh ta chỉ tự nhiên thốt ra cây ấy theo quán tính.
Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Do vậy, hãy nhìn khán giả khi bạn đang nói. Khán phòng War Memorial, Fort Lauderdale.
Trong lúc Brazzie và tôi mường tượng ra một tương lai tối mịt ở trong tù thì Herb lại hết sức bình tĩnh. Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Trong một cuộc trò chuyện hẳn bạn sẽ nói một điều gì đó về bản thân của mình.
Có rất nhiều cách để luyện kỹ năng nói. Họ không tin vào những thắng lợi bấp bênh nông cạn trước mắt, chúng không có giá trị thật sự và chẳng chứng minh được gì ngoài sự háo thắng mà thôi. Ngôi sao điện ảnh, các ca sĩ hàng đầu, vận động viên lừng danh… Khi nói chuyện với họ đôi lúc bạn không biết nói cái gì, vì bạn biết quá ít về nó hay thậm chí chưa từng đặt chân vào lĩnh vực đó.
Tôi đọc rất nhiều các bài diễn văn. Hay khủng khiếp hơn là sẽ bị thu hồi giấy phép rồi dẹp luôn. Đó là trò chuyện với con mèo, chú chim hay chú cá vàng nhà bạn.
Cuối cùng thì có một người gọi Jack lại, ông Pickering, chủ một cửa hàng tạp hóa. Yếu tố này đặc biệt quan trọng khi xuất hiện trên truyền hình, vì bạn đang thể hiện chính mình chớ không phải cho ai khác. Và dù bạn có là ai, cũng nên học phong cách nói ngắn gọn mà sắc sảo của họ.
Một đôi mắt có hồn sẽ giúp bạn có sức lôi cuốn hơn rất nhiều, dù giao tiếp ở bất cứ nơi đâu, bất cứ tình huống nào và nói chuyện với bất cứ ai đi chăng nữa. Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có. Nhưng thầy Cohen không cười.
Cuộc phỏng vấn rất có thể là lần tiếp xúc đầu tiên giữa bạn và ông chủ sau này, vì thế nên tạo thiện cảm ngay từ những phút ban đầu. Nhưng ngược lại, có những người không bận tâm đến việc tôi sẽ nói cái gì. Và cậu ấy đã vô cùng thành công.
Cái liếc mắt hay đưa tay ra dấu kín đáo của họ sẽ giúp bạn hiểu được mình đang ở tình thế nào. Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa. Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng.