Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Tôi đã đến đó và đã trở về. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.
Không biết thanh minh thế nào. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Lại còn hăng nữa chứ. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.
Không, phải giữ sức khỏe. Bình thản và mệt mỏi. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy.