Sẽtop1

Nện tập thể với những cô con gái riêng của vợ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.

    Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ.

    Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.

    Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Rất rối rắm và hoang mang.

    Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.

    Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.

    Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu.

    Của một thân xác đặc. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.

    Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình.

    Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap