Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Họ đã nhận hàng trăm ngàn thư của độc giả trên khắp thế giới gửi về hoan nghênh và cảm ơn ý tưởng độc đáo từ cuốn sách nhỏ này. Jim ngừng lại hít một hơi dài.
Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu. Đừng tin vào những ai đang cố bán hay truyền nó cho bạn.
- Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là Hoàng tử của lòng đất không ạ? Trước khi Nott kịp trả lời, anh nhận thấy áo quần Sid rách bươm, bám đầy đất và đôi giày thì lấm lem bùn đất. - Sid vẫn tiếp tục hào hứng chỉ cho Nott thấy những gì anh đã làm được - Đây là toàn bộ đá thừa và những nhánh cây mà tôi chặt bỏ trong vòng có hai ngày, bởi vì chác anh cũng biết là.
- Hỡi Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây - ta đang nói chuyện với bà. Người ta thường nói: "Còn nước - còn tát. Đó là lý do vì sao hắn đã gạt ngươi và Nott để đảm bảo rằng một trong hai ngươi sẽ chết thay cho hắn.
Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi. "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu. - Ta phải tìm ra ai đó nói khác đi mới được.
Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ. Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế.
Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị. Và câu chuyện may mắn đã tình cờ đến với Jim.
Sau đó chàng quay lại và làm lại lần nữa, cách đường kiếm khi nãy khoảng nửa gang tay. Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng. Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm.
Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay. Bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim. Tại sao? Chàng cũng không biết nữa.
Bằng không thì dĩ nhiên là Merlin đã lừa dối anh. Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng.