Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Nó cũng không thích tôi lắm. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau.
Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.
Có người cười toe toét. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Sự im lặng cũng rưa rứa. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Chị út là người bạn học lớp một với tôi.
Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua… Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.