000 dân số không, thì bà đáp: "Được chứ! Tất nhiên là được chứ!". Robert Louis Stevenson nói: "Bất kỳ ai cũng có thể làm công việc hàng ngày của mình được, dù công việc đó nặng nhọc tới bực nào đi nữa. Bạn tôi, ông Frank Bettger, nhân viên một công ty bảo hiểm quan trọng nhất ở Mỹ nói với tôi rằng ông không những diệt bớt được ưu tư về công việc của ông mà còn tăng số lời lên gấp đôi, nhờ một phương pháp tưng tự.
Vậy mà có cái gì không xuôi. Bác sĩ William nói trong một tờ thông điệp đọc trước hội nha y của Mỹ: "Những cảm xúc khó chịu như khi ta lo lắng, sợ sệt, bàn cãi luôn luôn, rất dễ làm cho chất vôi trong cơ thể phân phát không đều và ta sinh ra sâu răng". Ta chẳng dại gì mà nghe.
Điều ấy, Billy Phelps ở Yale đã biết rõ và ông đã sống đúng theo đó. Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã. Song thân tôi làm việc như mọi: 16 giờ một ngày.
Mỗi bữa kia, một cựu chiến binh trẻ tuổi và tàn tật cùng làm với tôi bảo rằng: "Anh Johnny ạ, anh phải biết hổ thẹn chứ? Trông anh người ta tưởng ở đời chẳng ai khổ bằng anh. Những ký ức hồi nhỏ của một người có bệnh đó đại loại thường có những cử chỉ ích kỷ như vầy: "Tôi nhớ có lần tôi muốn nằm trên giường, nhưng anh tôi đã nằm ỳ trên đó rồi. Nhà chuyên môn phải xét bạn nhiều lần rồi mới quyết định được.
Tại sao vậy? Bởi vì ông vẫn mơ tưởng một diễm ảnh cao xa. Hoặc tôi hỏi người thợ hớt tóc đứng suốt ngày có thấy mệt không. Và ông Lincoln lại tìm ông Stanton [33].
Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Nhờ đó ông luyện được lối văn tự nhiên rõ ràng, có duyên, hấp dẫn một cách lạ lùng. Đó, ý nghĩ của cuộc đời như vậy".
Ba tôi đã có lý khi người bảo tôi đau ốm không phải vì những hoàn cảnh ấy. "Nếu những kẻ ích kỷ tìm cách lừa dối bạn, thấy bạn tử tế lại làm quá, thấy bạn tin lại lừa đảo, thì bạn đừng giao du với chúng nữa, coi chúng như không có, nhưng chớ nên tìm cách trả đũa lại. Nhờ vậy sách ông được đặc điểm là đầy đủ những truyện thiệt mà bất kỳ ai cũng có thể kiểm sát.
Bây giờ tôi có thể sai bảo tư tưởng để nó giúp tôi chứ không hại tôi nữa. Như vậy các anh được yên ổn - yên ổn trong ngày hôm nay!. Rồi sầu quá, tôi hóa đau.
Đã bắt buộc phải làm công việc buồn tẻ này, nên anh quyết làm cho nó hoá vui. (Đọc mấy câu ấy chắc bạn nhớ rằng bà Stapleton không nói rằng câu ấy đúng cho mọi người đâu. Đi ngang một nhà thờ, nghe tiếng đàn du dương đánh bản: "Đêm tĩnh mịch", tôi bèn vô.
Ông kiếm tên và địa chỉ của những người tàn tật khác và viết những bức thư vui vẻ an ủi họ để họ và ông cũng được vui lòng. Nếu được như anh, mất gì tôi cũng chịu. Hồi ấy tôi là giám đốc một công ty bảo hiểm nhân mạng ở đó.