Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Một điều rất hệ trọng. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.
Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Và họ cũng sẽ khổ lây.
Tôi có làm gì ám muội đâu. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí.
Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.