Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.
Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.
Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.
Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.
Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.
Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Chúng tôi làm theo luật.