Cũng có thể họ không tìm thấy. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Em gọi mãi không dậy. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Hoàn toàn không ngái ngủ. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Khóc cho vài năm tích tụ. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Có thể cháu học đêm qua.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.
Đây là một sự tham lam. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.