Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt.
Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Thích làm cả cái mình không thích.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.