Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa.
Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Trốn học mà để bị nói. Người bảo đời là một bát sơri.