Bác cũng bị đau chân. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Thi thoảng viết nhưng không tiện.
Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm.
Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.
Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.
Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Không hẳn là sợ mất cho bạn. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.