Phải có mối quan hệ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.
Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Trốn học mà để bị nói.
Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.
Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ.
Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.
Hai bên dè chừng nhau. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Cứ ngỡ mình yêu mình. Nhưng mà tôi bỏ học. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.