Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Mẹ chị cũng đã từng như vậy.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. - Ông còn lo xa hơn tôi. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.
Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.
Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Để chỉ ra chúng ta đều khổ.
Thế thì là thiên tài thế nào được. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Cháu nó đang bị đau cơ.