Một hôm vào ngày thứ Hai, Carole gửi thư điện tử cho tôi viết lại một bài thơ rất hay mà Robert Browning gửi cho người yêu của anh là Eilzabeth Barrett, Anh yêu em như thế nào? Hãy để anh đo tình cảm xem. Một người sống trên tấm trần kính[1] nơi chỉ dành cho những người thành đạt. Cho đến khi bạn hiểu thêm về sự trung thành và niềm say mê của một ai đó, thì mới tham gia vào câu chuyện một cách an toàn được.
Hoặc cách khác, nếu các bạn thực sự muốn ghi tên họ của các bạn, tôi cũng bỏ qua. Tôi chỉ cần nghe giọng được ghi âm thôi! Người làm chủ luôn là người cất lời trong chiếc máy. Chẳng có gì là huyền bí trên khuôn mặt đó.
Khi những cô bé và cậu bé nổi tiếng đang cân nhắc là liệu có nên mời một ai đó gia nhập đẳng cấp cao quý của chúng, họ sẽ chăm chú lắng nghe bất kỳ lời gợi ý nào của ứng cử viên mà không phải là một miếng phó mát lớn nhất mà cô bé hoặc cậu bé tỏ ý muốn. Nó làm cho vợ tôi phát điên lên. Nhưng họ sẽ ngầm thán phục kiểu của bạn.
Tôi dã nghe thấy một ai đó nói, Cách đó thật là hay. Có lẽ chị biết lý do tôi đặt chiếc đệm trên cái ghế rồi. Nếu bạn cần nhiều thông tin hơn thế, hãy thêm một câu hỏi Như thế nào và Tại sao về cuộc sống của họ.
Khi đó bạn có thể tạo dựng mối quan hệ với họ một cách phù hợp. Mẹo nhỏ #45 này không chỉ áp dụng đối với các nhà hàng. Ôi, chết rồi! Mình đã lên kế hoạch là ngủ, đi bơi, làm tiếp một số việc và yên tĩnh một mình.
Nào không còn gì để nói nữa nhỉ? Bạn nghĩ những người phát tán thư quảng cáo sẽ chú ý đoc những chi tiết trong tin nhắn thông báo không có mặt ở văn phòng của bạn và nói, Ôi, chán thật, Roberta, bạn không muốn chúng tôi liên lạc với bạn nữa à? Được thôi, chúng tôi sẽ xóa bạn khỏi danh sách của chúng tôi. Những người nhiều tuổi hơn các bạn gọi đó là giấy than. Ngay trước khi chương trình của tôi bắt đầu, tôi đi đến phòng vệ sinh nữ, tô son môi, và nhìn ngắm lại mình trong gương lần cuối trước khi xuất hiện.
Hãy nhìn sự việc qua con mắt của họ trước tiên. Nhưng tôi sẽ cẩu thả trong việc không báo cáo về định kiến cụ thể mà chảy trong tĩnh mạch của loài tiến hóa hơn chúng ta. Mẹo nhỏ tiếp theo không tạo nhiều ấn tượng với mọi người vì mẹo đó làm cho họ nghĩ là họ đã tạo được ấn tượng với bạn.
Khi bạn gặp một người nào đó lần đầu, bạn chẳng biết gì về anh ta. Đối với bạn hoặc bất kỳ người bạn nào khác của cô ấy, những việc trên chẳng có ý nghĩa gì. Tấm danh thiếp yêu thích của tôi có Kẻ dẫn đầu làm chức danh công việc của tôi.
Và bạn đã yêu cầu giúp đỡ. Giả sử bạn là một vị khách đang được săn đón. Hãy nhớ là để lại chỗ tốt nhất cho anh ấy.
Nếu họ bước nhanh qua cửa, hãy nói, Bạn trông giống một người bạn của tôi. Và, khi bạn biết đọc ý nghĩ, bạn sẽ trở thành một người giao tiếp khéo léo. Khi tôi cuốc bộ đến viện bảo tàng, tôi hy vọng sẽ tình cờ gặp lại cô ấy để cảm ơn người đã giúp tôi có được Mẹo nhỏ #30.