Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Mọi chuyện rối lên như tơ vò! Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau.
Cứ thế, nó sẽ tạo nên một vòng tròn khép kín và tiến triển vô cùng hiệu quả, giúp mang lại cho mọi người niềm vui và động lực trong công việc. Lúc nào anh cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm của mình với bất kỳ ai. - Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế?
Khi đọc lại những điều mình đã viết trên bảng, James chợt nghĩ đến những vị giám đốc trong công ty - những người cũng có thể đang gặp phải khó khăn như anh. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều.
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. James cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hiểu rằng khó khăn của mình rồi cũng sẽ có giải pháp khắc phục.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!
Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình. Và tôi đã nghe theo lời khuyên của họ. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.
Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình.
Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt.
Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: